Tâm Hạnh Người Đi

TÂM HẠNH NGƯỜI ĐI

Bàn tay Trì Địa

Thơm nỗi nhọc nhằn

Một ánh trăng rằm

Ngàn con nước hiện.

Mắt từ

Quan Âm

Thương đàn con dại

Nào đâu oan trái

Cũng lặng môi cười.

Nguyện lớn Phổ Hiền

Vun bồi vườn đức

Giữa dòng nước đục

Ghi dấu chân qua.

Một niệm Di Đà

Rót vào thinh lặng

Ngàn hoa thấm nhuận

Cõi Phật trời Xuân.

Sống giữa đời hư

Lòng như mây trắng

Lô Sơn muôn dặm

Ngã bóng về đây.

Tấm thân trần lụy

Thoát hóa lưu ly

Dép cỏ ra đi

Trời quê sen nở.

nguyênhạnh

Recent Posts