Nhàm chán Sa Bà

Là người trí ta nên suy nghĩ, thân của ta hôm nay phúc mỏng, căn cơ thì chậm lụt, sinh vào thời sau Đức Phật Thích Ca và thời trước thời Đức Phật Di Lặc. Như vậy chẳng phải do quá khứ, ta đã kiêu mạn, buông lung, không cung kính tam bảo, không nghe lời dạy của thiện tri thức, luôn luôn ở trong ba đường ác và nơi tám nạn ngu si vô trí hay sao? Lại nữa, thân này của ta hôm nay, trên thì xem thường Tam Bảo, dưới thì khinh miệt người lành, không nghe lời của thiện tri thức. Vậy thì đời vị lai làm sao ta có thể gặp được Tam Bảo, sinh vào cõi lành. Lại nữa, thân này hôm nay dù muốn tu đạo thì cũng không thể nào an ổn. Bởi vì trụ ở cõi Sa bà này, mạng người thì ngắn ngủi, ác tri thức thì rất nhiều, lại thêm suốt đời cứ chăm lo cái ăn cái mặc chẳng đủ, hoặc bị vua quan bức bách, hoặc bị người khác xem thường, hoặc bị người khác hủy báng, hoặc luôn luôn bị người khác quấy rối, không được an ổn, vừa khởi chút thiện tâm thì liền lui sụt. Lại nữa, thân này là do ba mươi sáu vật bất tịnh tạo thành, chín lỗ thường tiết ra những chất hôi dơ giống như nhà xí, thật chẳng đáng có gì để ưa thích. Lại có nỗi khổ về sinh, nỗi khổ về già, nỗi khổ về bệnh, nỗi khổ về cái chết, nỗi khổ vì yêu thương xa lìa, nỗi khổ vì oán thù gặp gỡ, nỗi khổ vì mong cầu không thỏa mãn, nỗi khổ vì ngủ ấm lẫy lừng, những nỗi khổ như thế cứ đeo đuổi mãi thân ta. Người hiểu biết nên tự quán sát thân mình. Thân này như oan gia, như đống phân hôi thối. Đối với nhà cửa, giường chiếu, mền mùng thì khởi ý niệm như là mồ mã, như những tấm da người, đối với những thức ăn thức uống thì khởi tưởng như dòi bọ như trùng nhơ như nước tiểu dơ uế, đối với vợ con quyến thuộc thì nên khởi tưởng như là la sát, như ác quỷ. Nếu tâm này có thể suy nghĩ như vậy thì nên sinh ý tưởng vô cùng nhàm chán thân này, nguyện đời đời kiếp kiếp vĩnh viễn xa lìa, không thọ thân này, không ở chung với thân này. Bởi thân này là oan gia của ta, nó luôn dẫn ta vào trong ba đường ác, có người trí nào mà thích cái thân tạm bợ này đâu. Như kinh Di Giáo từng dạy “Thân này nên buông xả. Đó là vật tội ác chỉ tạm gọi là thân. Thân này luôn chìm đắm trong sinh già bệnh chết, có người trí nào từ bỏ được thân này mà không vui thích”.

Nam Mô A Di Đà Phật

Recent Posts