Các pháp đều động không khác

Quý Vị Thiện Tri Thức

Hôm nay, Hư Vân tôi lần này, trên lộ trình từ Hồng Kông trở về núi Vân Cư, ghé ngang qua đây. Hôm nay, do lời mời của quý vị nên tôi mới ở lại đàm luận chứ chẳng phải vì lụy duyên trần thế.

Quý vị thiện tri thức, hai chữ Phật pháp cùng tất cả thiện pháp nơi thế gian đều đồng không khác. Chư hào kiệt do tu dưỡng học vấn mà tiên tri tiên giác, thành tựu kiến thức siêu việt thường tình, vượt hơn sở học kẻ khác, khiến an định thế gian. Chư Phật Tổ do bao kiếp tu hành mà thành tựu, chứng tri chứng giác, phát tâm từ bi rộng lớn độ khắp ba cõi. Chư thánh hiền tại thế gian hay xuất thế gian, do tu hành mà chứng được thánh vị và an lạc nơi đạo. Quý vị thiện tri thức, Phật pháp tức là pháp thức và bổn phận của mọi người. Điều quan trọng là phải đi từng bước vững chắc, xa rời vọng tưởng chấp trước thì mới đạt đến đạo bồ đề vô thượng. Cổ đức nói:”Tâm bình thường là đạo”. Chúng ta phải vận dụng tâm bình thường chân thật mà xem xét thì mới thấy chân tâm thân thiết. Nhờ làm việc bình thường chân thật mà thấy được chân tâm thân thiết, nên mới có ít phần tương ưng, khiến không phạm tội nói khoác. Pháp của tâm bình thường chân thật, không có khác gì ngoài mười điều thiện, tức trì giới không tham lam, sân hận, si mê, giết hại, ăn cắp, tà hạnh, ỷ ngữ, vọng ngữ, lưỡng thiệt, ác khẩu. Mười việc thiện này, Lão Tăng đã từng đàm luận rồi. Nếu có thể hành trì thực tiễn thì đó là nền tảng căn bản của việc tu hành thành Phật thành Tổ, cũng khiến cho thế giới thái bình, tạo cho nhân gian Tịnh Độ.

Lục Tổ bảo:”Tâm bình thì nhọc gì trì giới”. Đó là nói về bậc thượng căn lợi trí. Các Ngài nghe qua một lời đạo pháp thì hạnh giải đều tương ưng. Như voi vượt sông theo dòng mà qua đến bờ kia. Tướng thiện lành còn không có, hà huống có tướng ác. Đối với người trung căn và hạ căn họ thường bị gió chuyển. Hai chữ tâm bình bàn luận thì dễ. Gió có tám loại: Lợi ích, suy vi, hủy hoại, khen ngợi, tán thán, chửi mắng, khổ nhọc, an lạc. Phàm phu gặp gió lợi ích thì sinh tâm tham trước, gặp gió suy vi thì sinh tâm bi lụy sầu thảm, gặp gió hủy hoại thì sinh tâm sân hận, gặp gió khen ngợi thì sinh tâm vui thích, gặp gió tán thán thì tâm trụ không yên, gặp gió chửi mắng thì sinh tâm xấu hổ khiến trở thành hờn oán, gặp gió khổ nhọc thì tâm đầy bi thương, gặp gió an lạc thì liên tục chạy theo vọng tưởng. Tám gió vừa khởi lên tâm liền theo đó mà chuyển. Lúc sinh, lúc chết làm sao đối kháng được. Phải đi từng bước, tức từ sự tướng mà nhận thức thể tính. Khi khởi tâm động niệm luôn tu hành mười điều lành. Sự tướng tuy là cành lá nhưng phải nhiếp thọ cành lá trở về cội gốc thì mới mau đạt đạo bồ đề.

Lục Tổ bảo: “Rời đạo mà tìm đạo thì cả đời chẳng thấy đạo, lang thang suốt cuộc đời chẳng đạt được gì, phải nên tự trách”. Thật là lời răn nhắc thâm sâu. Vì vậy, chúng ta phải thâm nhập vào một pháp môn mà không để phân tâm hay thoái chuyển. Như con chuột gặm quan tài phải từ một nơi mà dụng công thì hồi lâu sẽ đục thủng. Nếu muốn thông đạt hết các tông phải nên nhận ra chủ bạn, nghĩa là cái nào là chính cái nào là phụ.

Người hành Thiền tông phải nên lấy pháp môn của Thiền tông làm chủ. Còn giáo lý của những tông khác phải xem là bạn.

Người thực hành tông Tịnh độ phải lấy pháp môn Tịnh độ làm chủ và xem giáo lý của các tông khác là bạn.

Đối với giới luật trong nhà Phật, các tông phái đều phải nghiêm trì, biết cái nào là chủ là bạn thì như đi trên đường biết phương hướng. Trì giới luật như đi trên đường có lương thực.

Yếu chỉ của các tông phải tuy không đồng nhưng lên đến đỉnh thì cùng một dạng. Thế nên bảo trở về nguồn tính không hai nhưng phương tiện thì lại có nhiều môn.

Hôm nay, trong chúng hội đều là những bậc thượng thiện nhân cùng Phật có phần. Hư Vân tôi nói nhiều lời, bất quá chỉ như vạch hư không mà thôi. Trân trọng trân trọng.

Nam Mô A Di Đà Phật.

Share on Facebook
Share on Twitter
Please reload

Please reload

Recent Posts