Tham đắm hưởng sự cúng dường

Phật bảo các vị xuất gia rằng mỗi sáng sớm phải tự lấy tay xoa đầu, lời này thật thâm thuý. Lão nhân mỗi mỗi suy gẫm, đức Phật từ bi thống thiết triệt xương tuỷ, Ngài hằng bảo rằng các vị xuất gia thời mạt pháp, đa số thường thích thọ dụng, an nhiên hưởng thụ tứ sự cúng dường. Mỗi mỗi tự bảo đó là điều dĩ nhiên phải được, mà không xét coi mình là hạng người gì, cùng vật cúng dường từ đâu đến và làm thế nào mà thọ nhận! Người biết ân thì hiếm, và người báo ân thì ít, chỉ vì chưa chịu rờ đầu. Nếu chịu xoay lại rờ đầu, thì bất giác tự hoảng sợ, thốt lời rằng tại sao mình cắt bỏ râu tóc, không mặc y phục người thế tục! Biết hình dạng khác tục, nên không dám cư trú gần người thế tục, thân không dám vào chốn thế tục, tâm không dám niệm nhớ thế tục. Như thế, tức là an lạc nơi hạnh viễn ly. Không đợi thiện tri thức dạy bảo, mà tự phát tâm dũng mãnh vào núi chỉ sợ núi không sâu.

Tuy nhiên, có những hạng thầy tu lại an nhiên trú ngụ trong phồn hoa đô thị hỗn tạp, phóng túng thân tâm, để làm người vô loại, và làm bao hạnh vô ích. Ông vốn sống ở đời, nay đến Khuông Sơn lễ bái lão nhân, quyết tâm nguyện hết lòng nhất ý trụ núi, tu hạnh xuất thế. Lão nhân vì đó chỉ dạy cho ông hạnh phúc tuệ song tu. Tu tụê tức tại quán tâm. Tu phúc tức hành nơi vạn hạnh. Quán tâm dùng niệm Phật làm phương pháp tối thắng. Vạn hạnh dùng sự phụng sự Tam Bảo và các việc lành làm đầu. Hai việc này chính là hạnh tổng trì.

Trong cuộc sống hằng ngày, chúng ta khởi tâm động niệm, đều là vọng tưởng, (tức là cội gốc của sanh tử) nên phải chiêu lấy quả khổ. Ngày na,y dùng tâm vọng tưởng đó chuyển làm tâm niệm Phật, tức niệm niệm thành nhân Tịnh Độ, đó là quả an lạc. Nếu niệm Phật mà tâm tâm không gián đoạn, thì vọng tưởng sẽ tự tiêu diệt. Ánh sáng của tự tâm phát lộ và trí tuệ hiện tiền, tức trở thành pháp thân Phật. Chúng sanh bần cùng không phúc tuệ, do sinh sinh thế thế, chưa từng có một niệm cúng dường phụng sự Tam Bảo để cầu phước đức. Sinh tử làm khổ thân, niệm niệm tham cầu sự vui của năm món dục lạc, mà đó chính là tư lương của gốc khổ. Bây giờ, dùng tâm tham cầu đó chuyển thành tâm phụng sự Tam Bảo. Đem thân mạng hữu hạn, tuỳ tâm lượng lực mà cúng dường mười phương. Dùng một cây hương, một nhánh hoa, một hạt gạo, một cọng rau, để cúng dường Tam Bảo như nhỏ một giọt nước vào biển cả, và như một hạt bụi vi trần rơi xuống đất. Biển có lúc khô, và đất có lúc cùng tận, mà phúc báo kia chẳng cùng tận, nên cảm được Phật quả, trang nghiêm cõi Hoa Tạng, để làm nơi tự thọ dụng trong tương lai. Bỏ hạnh này thì không có diệu hạnh thành Phật khác.

Nếu ông sanh tâm mỏi mệt chán chường, hãy lấy tay xoa đầu, tức sẽ tự phát tâm dũng mãnh vô lượng.

Nam Mô A Di Đà Phật.

 

Share on Facebook
Share on Twitter
Please reload

Please reload

Recent Posts
Please reload

Archive