Nhìn thấu buông xuống

HÒA THƯỢNG TỊNH KHÔNG DẠY NHÌN THẤU BUÔNG XUỐNG

 

Thông thường hai ngày đầu của Phật thất, tâm của người tham dự còn chưa an định, công phu không thể nào đắc lực. Đến ngày thứ bảy vì Phật thất gần kết thúc trong tâm lại phóng dật, buông lung trở lại, nên cũng không thể đắc lực. Do đó, niệm Phật trong bảy ngày, thật có thể đắc lực là trong ngày thứ năm và thứ sáu, đây là một hiện tượng rất bình thường.

Nguyên nhân người đời nay niệm Phật không bằng người đời xưa cũng là vì không thể “nhìn thấu, buông xả”. Chữ nhìn thấu (thấy thấu suốt) là trình độ hiểu rõ đối với trạng thái sinh hoạt đời sống gia đình xã hội hiện thực; nếu chúng ta không hiểu rõ, ham mê luyến tiếc thế gian thì đương nhiên sẽ không buông xuống nổi. Cho nên, hơn phân nửa những người niệm Phật vãng sanh là những người già bảy tám chục tuổi. Vì họ nhìn thấy nhiều, từng trải nhiều, biết hết thảy những việc trong thế gian đều là hư ảo không thật, bất luận sinh sống trong cảnh thuận hoặc nghịch, trải qua một thời gian dài thì sẽ chán chường, cảm thấy ngán ngẫm mệt mỏi chán ghét, không muốn ở lại thêm nữa, đến lúc này thì buông xuống hết, đấy là một yếu tố rất quan trọng. Nếu cảm thấy thế gian này còn rất đẹp đẽ, vẫn còn muốn sống thêm vài năm nữa, thậm chí muốn sống thêm vài chục năm, vài trăm năm nữa, thì công phu làm sao có thể đắc lực cho được! Phật pháp nói đến chuyện giác ngộ tức là giác ngộ việc nhìn thấu buông xuống này.

Mọi người đều biết chuyện đời vô thường, biết chuyện trong đời không có gì chẳng là nhân duyên quả báo cả, nhưng hiểu không được chắc thật, không cụ thể. Đức Phật nói những người trong nhà như cha con, chồng vợ, anh em, đều có quan hệ báo ân, báo oán, đòi nợ hoặc trả nợ nên mới ở chung một nhà. Vì thế lục đạo luân hồi chỉ là ân ân oán oán báo đền lẫn nhau mà thôi. Chúng ta hiểu được thì sẽ buông xả, biết được thế gian này là vô thường là cõi tạm có gì để bám víu.

Chư Phật Bồ Tát nhìn thấy rõ ràng, chỉ cho chúng ta một con đường quang minh rộng lớn, đấy tức là Đại Thừa Phật pháp, cõi nước chư Phật ở thập phương. Trong pháp Đại Thừa các Ngài lại nói cho chúng ta biết một pháp môn đặc biệt. Trong số các cõi nước chư Phật thì cõi Cực Lạc của Đức Phật A Di Đà là cõi nước thù thắng tốt đẹp nhất.

Cả đời xưa và đời nay, những người thực hành theo phương pháp này được vãng sanh rất nhiều. Chúng ta hãy quan sát điều kiện của họ. Nói chung so với chúng ta thì không khác gì mấy, không tốt hơn chúng ta nhiều lắm nhưng quan trọng nhất là họ có lòng tin vững chắc, nguyện vọng khẩn thiết, buông xả hết thảy, chắc thật niệm Phật. Họ đã làm được điểm này, trên phương diện này chúng ta còn rất kém, chúng ta phải nỗ lực học tập theo gương xưa.

Nam Mô A Di Đà Phật.

Share on Facebook
Share on Twitter
Please reload

Please reload

Recent Posts