Tình ái không nặng không sanh Sa Bà, Niệm không chuyên nhất không sanh về Cực Lạc

ĐẠI SƯ TRUYỀN ĐĂNG DẠY:

 

Ngài Dương Thứ Công nói: “Tình ái không nặng không sinh vào cõi Sa Bà. Niệm không được chuyên nhất không thể sinh về Cực Lạc”. Người niệm Phật phải dùng cái tâm chuyên nhất ấy, khẩn thiết trì danh, chuyên chú chẳng loạn, chỗ này chúng ta phải hết lòng. Hoặc có người quên mà không thể niệm, hoặc niệm mà không có thể được nhất tâm, không có gì khác chính là bị tình ái lôi đi. Hành giả nếu nhẹ được tình ái là dứt được vọng tưởng, cắt đứt gốc tình, xa lìa lưới ái. Vì vậy, người tu phải hết lòng cố tránh. Tuy hoặc có người gắng niệm Phật mà không thể quên, quên mà không dứt hết, điều này không có thủ phạm nào khác ngoài tình ái. Vì nó mà niệm không được nhất tâm. Cho nên, người niệm Phật cầu sanh Tịnh Độ, nếu bình thường ở cõi Sa Bà này, không làm nhẹ được cái ái thì khi mệnh chung, cái ái ấy sẽ dẫn ta đi vào luân hồi, không được vãng sinh, hầu hết đều do ái dục mà ra. Người muốn về Cực Lạc chỉ cần nhất niệm, mà một niệm không được nhất, khi lâm chung bị niệm ấy chuyển nên không được vãng sinh, làm sao được nhiều niệm Phật. Bởi vì tình ái làm cho hành giả sinh lòng yêu mến nên đối với mọi việc có nhẹ có nặng, có ân cần, có nhạt nhẽo, có y báo, có chánh báo, các việc vừa trải qua trước mắt là luyến nhớ không quên. Tình rất sâu đậm. Mắt thấy cha mẹ, vợ con, anh em, cháu, bằng hữu, công danh, giàu sang, văn chương, y phú, kỹ nghệ, âm nhạc, y phục, ăn uống, phòng ốc, ruộng vườn, rừng suối, cỏ hoa, đồ châu báo, đồ cổ ngoạn, các thứ tốt đẹp không thể kể hết. Vật lớn mà nặng như núi Thái Sơn, vật nhỏ mà nhẹ như lông chim hồng, có một vật nhớ không quên đều gọi là tình ái, có một niệm dời đổi đều gọi là tình ái. Nếu còn một niệm tình ái nằm ở trong lòng thì niệm không được nhất. Có một niệm tình ái không thể trở về nhất thì không được vãng sanh.

Than ôi! Tình ái không nặng thì không sinh cõi Sa Bà, niệm không được nhất thì không sinh về Cực Lạc. Hai câu này có thể nói như cây kim vàng lể mắt, thuốc thánh trị bệnh mù. Phàm người có chí cầu  sinh về Cực Lạc nên chép hai câu này dán lên trên vách trước mặt hay gắn ở bàn ngồi. Mỗi giờ cần phải đọc tụng, mỗi niệm đề cao cảnh giác cái ái dục ở cõi Sa Bà. Mỗi ngày phải làm cho tình ái nhẹ đi, nhớ cõi Cực Lạc hằng ngày, mong được nhất tâm, làm ái nhẹ bớt, nhẹ bớt lần cho đến không còn. Tâm chưa được nhất lần lần được nhất đến chỗ cao tột. Nếu được như vậy, thì người ấy tuy chưa thoát khỏi Sa Bà cũng không còn làm khách lâu ở đây. Tuy chưa sinh về Cực Lạc cũng đã là người về quê cũ. Lâm chung chánh niệm hiện tiện, chắc chắn được sinh về cõi Cực Lạc.

Nam Mô A Di Đà Phật.

Share on Facebook
Share on Twitter
Please reload

Please reload

Recent Posts
Please reload

Archive
Please reload

Search By Tags

I'm busy working on my blog posts. Watch this space!

Please reload

Follow Us
  • Facebook Basic Square
  • Twitter Basic Square
  • Google+ Basic Square