Dáng Mẹ Hiền Ni

Như giọt sương vẫn hằng lấp lánh với muôn ngàn ánh sáng Từ Bi giữa khung trời mùa thu đất Bắc hôm nào, từng bước chân nhẹ nhàng đi vào thế giới hồng trần đầy khổ lụy này; Sư Bà, với nụ cười muôn thuở cuộc đời người nữ tu vẫn tỏa rạng mênh mông như dòng Hải Triều bất tận đem mọi niềm vui, hạnh phúc, an lạc và giải thoát gieo rắc đến khắp mọi miền, từ lòng đất Mẹ cho đến quê người. Không nơi nào Sư Bà đến mà Sư Bà không để lại nhiều thâm tình nơi lòng người con Phật. Từ bước chân đầu đời bước vào Đống Đồ, cho đến bước chân cuối cùng khép lại giữa trời Tây, ai đã một lần diện kiến Sư Bà mà không cảm hoài ân đức ấy. Hôm nay, dưới sân chùa Đức Viên, chư Tăng Ni tề tựu về đây thật đông đủ không chỉ vì cảm mến bóng dáng của một Ni Trưởng đầy đôn hậu mà còn nghiêng mình cảm phục, cùng tán lễ công hạnh “Vì Đạo Quên Mình” của một liệt nữ áo vải nâu sồng.

Dáng Mẹ Hiền Ni

Kính dâng Giác linh Sư Bà Đàm Lựu

Mười phương hoa nở cúng dường

Bàn tay con chắp còn vương nỗi sầu

Mẹ về xếp mảnh áo nâu

Gởi theo hương bưởi

nhiệm mầu giọt sương

Tiễn người con lạy mười phương

Nhìn theo dáng mẹ

phố phường lặng câm

Mẹ ơi, mắt mẹ hương trầm

Nhìn con đau xót lỗi lầm trần gian

Bàn tay mẹ dệt không gian

Dỗ con mẹ hát muôn ngàn lời ru

Mẹ ơi, dáng mẹ mùa thu

Thương con mẹ lượm

từng xu tảo tần

Mẹ đi dưới ánh sao ngân

Đôi vai mẹ gánh

hồng trần oan khiên

Mẹ ơi, tim mẹ thật hiền

Bàn chân mẹ bước

dáng thiền làm sao?

Bao lần mẹ viết ca dao

Lên trang kinh sử vườn đào chùa ni

Cửa từ mẹ mở tâm bi

Mẹ về gom cả hàn vi nắng chiều

Mẹ ơi, dù có bao nhiêu

Cũng không

đổi được dáng chiều mẹ đâu

Thương mẹ con khóc đêm thâu

Chỉ vì con sợ chiếc cầu tử sinh

Mẹ ơi, đời đã bạc tình

Ai là người dắt thần linh cuối đời

Sáng nay chim góp mây trời

Kết tòa giải thoát

tiễn người hiền ni.

Thích Viên Giác

Đức Viên ngày Di Quan 3-4-99

Recent Posts
Archive
Search By Tags
No tags yet.
Follow Us
  • Facebook Basic Square
  • Twitter Basic Square
  • Google+ Basic Square