Nhàm chán Sa-bà, ưa sanh Tịnh độ

  Là người trí trong đêm dài thanh vắng, hãy nên ngồi kiết già suy nghĩ, thân của ta thật là mong manh như bọt nước, niệm niệm sinh diệt không dừng, lại sống trong ngôi nhà lửa không an ổn, sao mà cứ tỉnh bơ không chịu quán sát cho kỹ, không kinh không sợ, lòng không mảy may sợ hãi. Lại suy nghĩ, thân này của ta hôm nay lại đang ở vào địa vị nào, ba nghiệp thân khẩu ý đang làm việc gì đây. Bỗng nhiên, vô thường chợt đến thì ta sẽ sinh vào cõi nào. Lúc bấy giờ, những ác nghiệp từ thời vô thỉ đến hôm nay  tranh nhau đưa ta đến chỗ thụ sinh. Trong chốc lát, ta sẽ trở thành chúng sinh trong địa ngục, có được bao nhiêu thời gian an ổn mà nằm ngủ trên giường. Vô lượng vô biên chư Phật và chư Bồ Tát quá khứ đã xuất hiện ở thế gian, độ thoát vô lượng chúng sinh. Lúc ấy, ta đến đi chốn nào mà không gặp Phật và được Ngài giáo hóa. Đó là do từ vô thỉ đến hôm nay, ta không cung kính Tam Bảo, không gần gũi người lành, không nghe theo lời của thiện tri thức nên luôn ở trong ba đường ác mà không được gặp chư Phật. Tịnh độ ở mười phương không khổ không phiền vì sao ta lại không được sinh về, mà phải ở mãi trong chốn uế trược quá nhiều khổ não này. Thân của ta hôm nay thật là khó  được nhưng dễ mất. Kinh Niết Bàn viết: “Thân người khó được như đất trên móng tay, thân ở trong ba đường ác thì dễ được nhiều như đất trên đại địa”. Từ vô thỉ đến hôm nay, ta đã trải qua vô lượng kiếp thọ thân. Trong mỗi một kiếp số như vậy lại thọ vô lượng thân, trong mỗi một thân như vậy lại tạo nghiệp nhiều như hạt bụi, trong mỗi một  nghiệp ác lại chiêu cảm vô lượng ác báo, trong mỗi một ác báo như vậy chịu vô lượng khổ. Thế thì cũng không thể nào tính đếm được những nỗi khổ ấy. Những nỗi khổ như thế, là do ta ngu si vô trí không nghe lời của thiện tri thức dạy bảo. Quá khứ ta đã thọ thân địa ngục, hiện tại ta đang thọ thân địa ngục và tương lai ta cũng sẽ thọ thân nơi địa ngục, chưa từng bao giờ ngừng dứt. Hôm nay, thân này của ta đây từ khi thọ sanh cho đến nay luôn vì tìm cầu thức ăn, áo mặc. Nếu là người thế gian thì lo nuôi sống vợ con, nếu là hàng xuất gia thì luôn cầu danh tìm lợi, thường  tạo những ác nghiệp. Những ác nghiệp này, nếu nhẹ thì cảm báo đọa lạc năm trăm đời, nặng thì trải qua nhiều kiếp số. Nếu hôm nay, chúng ta không phát tâm bồ đề hổ thẹn sám hối, một khi đã rơi vào đường ác thì vĩnh viễn không có ngày ra khỏi, trong một sớm một chiều ta sẽ rơi vào lò lửa ,vạc dầu sôi, núi đao, rừng kiếm, trăm kiếp nghìn kiếp, thọ tất cả nỗi khổ đau nặng nề và vĩnh viễn. Quá khứ, chúng ta đã chịu những nỗi khổ về thân tâm, vị lai chúng ta cũng sẽ chịu khổ như thế không có giới hạn, khó bỏ khó lìa mà không tự biết.

Ôi! Phàm phu như thế thật là đáng thương xót. Người hiểu biết suy nghĩ như vậy nên khởi tâm lo sợ đâu có được an nhiên cố ý buông lung thân tâm mà không tự xét biết.

Nam Mô A Di Đà Phật.

Share on Facebook
Share on Twitter
Please reload

Please reload

Recent Posts
Please reload

Archive