Khuyến tu Tịnh Độ thiết yếu

Người đời đối với người cốt nhục phần nhiều thường ái luyến. Lại xem tài sản như tánh mạng, cũng đều tham đắm không quên. Lòng trược thế bên đây nặng nề tâm Tịnh độ bên kia tự nhiên nhẹ bỏng. Đến lúc mệnh chung thần thức ắt đi về chỗ nặng, ví như một cây to nghiêng nặng về bên nào, sau này lúc ngã đổ sẽ tự nhiên ngã đổ về bên ấy, đó là lẽ tất nhiên.

Từ trước đến nay, vợ con cốt nhục đều là có duyên tụ hội, duyên hết thì ly tan. Sau khi ly tan, người này và kẻ kia đều không nhận ra nhau. Như các ông từ nhiều đời đến nay, vợ con cốt nhục không ít nhưng hiện giờ họ ở đâu? Các ông vẫn còn thương yêu họ chăng? Nghĩ đến đây không thể không lạnh nhạt. Trong đó lại có duyên ác tụ hội, quyến thuộc tức là oan gia, bất giác âm thầm bị hại, đâu không phải là thương yêu sai lầm rồi sao? Còn như các thứ tài sản và mọi điều ham thích, chớp mắt đều trở thành không, càng phải nên nhìn thấu đáo.

Phàm oán thù chưa kết không nên kết, như các việc sát sanh, trộm cướp, tà hạnh, lòng tham lam sân hận đều là nhân kết thành oán thù. Có thể cấm ngăn thì không kết, không kết thì không có oán thù, còn đã kết thì nên cởi mở.

Nếu như quyến thuộc trở thành oán thù, người ngoài bỗng nhiên chống đối mình, cho đến chó cắn, rắn mổ chẳng phải là không có nguyên nhân, tất cả đều do oan trái đời trước, cần phải hoan hỷ chịu đựng cởi mở với chúng, quyết không thể bên kia qua bên đây lại càng kết càng sâu.

Tuy Tịnh độ là pháp môn vượt thoát theo chiều ngang, nhưng nếu có thể quyết tâm cầu vãng sanh thì dù cho kẻ oán thù lớn nhất cũng không thể ngăn trở ta vãng sanh. Nhưng cứu xét kỹ chẳng bằng sớm nên cởi mở thì sẽ cảm thấy tâm không ngăn ngại.

Lại phải biết từ nhiều đời nhiều kiếp đến nay, oán thù không ít, nhân duyên chưa gặp, đâu thể mỗi mỗi đều cởi mở được hết. Cần phải nhờ vào sự phát nguyện ở trước Phật, nguyện dùng công đức niệm Phật này làm lợi ích khắp cả oan gia oán thù. Nếu khi ta thành Phật thì độ những chúng sanh này trước. Dùng tâm từ bi tiêu trừ lòng oán hận cũ của những người kia, lại thêm nguyện lực thì thật có lợi ích, tự nhiên hóa hận thù thành ân đức.

Hiện nay người tu Tịnh độ cũng có người chẳng bằng ta, cũng có người hơn ta. Người không bằng ta quyết không nên so sánh với họ, nói ta hơn họ như thế không có tiến bộ. Cần phải so sánh với người hơn ta, nghĩ rằng ta với họ cùng niệm Phật như nhau, tại sao họ tinh tiến? Tại sao ta lười biếng? Vì sao họ chuyên nhất? Vì sao ta lại tán loạn? Kia đã trượng phu thì ta đây cũng vậy. Nếu không gắng sức mạnh mẽ, mắt nhìn họ đã vượt lên Cực Lạc, còn ta vẫn như cũ, nổi chìm trong biển khổ.

Hiện nay gọi là đạo hữu bạn bè, nói cười thân thiết nhưng chớp mắt đã phân chia thánh phàm, cách xa như trời với vực. Lẽ nào lại chẳng hổ thẹn sao? Lẽ nào lại chẳng đau xót sao? Suy xét như thế tự nhiên mạnh mẽ tiến tới, một đời giải quyết xong xuôi không đợi đến đời sau.

Người tu hiện nay, có kẻ phát nguyện đời sau tiếp tục tu hành. Theo họ nói, tự lường xét đời nay công hạnh cạn mỏng, đời sau gia thêm công hạnh nữa mới mong thành tựu. Như thế thật là rất sai lầm! Trong kinh nói: “Một khi mất thân người, muôn kiếp khó được lại”, dù cho được thân người nhưng có thể bảo đảm còn biết tu hành chăng?

Lại theo họ nói, đời nay phát nguyện, nhờ vào nguyện lực này đời sau quyết định biết tu hành. Điều này lại sai lầm nữa! Đã phát nguyện đắc lực như thế, sao không phát nguyện hiện đời liền vãng sanh Tịnh độ, tự nhiên ắt được vãng sanh, cần gì phải đợi đến đời sau? Hơn nữa, đời này các ông không cầu vãng sanh, đời sau lại có thể cầu vãng sanh chăng? Chẳng may đời sau gặp chướng duyên khác không còn tu hành được, như thế không chỉ chẳng thể vãng sanh mà cũng khó bảo đảm được không mất thân người. Cho nên người xưa nói:

“Thân này chẳng chịu đời nay độ,

Lại đợi đến đời nào độ thân này”.

Người niệm Phật quyết phải lập chí vững chắc. Xem hiện cư trú nơi Sa Bà như người khách ở tạm, lại phải xem mình là người nơi Tịnh độ, phẩm bậc cao siêu biết chừng nào! Như thế tự nhiên miên mật tinh tấn đến lúc chứng quả mới thôi. Đây là một pháp rất thiết yếu của sự vãng sanh Tịnh độ. Ngoài công phu niệm Phật bái sám, các ông cần phải ra sức thực hành trợ hạnh xuất phát từ nơi tâm cung kính khiêm tốn mong cầu lợi ích cho mọi người, thật sự gắng sức đảm đang. Phàm là những việc có trợ giúp cho tịnh duyên, đều phải siêng năng làm thì chính trợ song tu ắt hẳn quả vị Phật có tên mình trên hoa sen thượng phẩm.

Nam Mô A Di Đà Phật

 

 

Share on Facebook
Share on Twitter
Please reload

Please reload

Recent Posts